Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Mách Bạn Bí Quyết Để Ăn Đêm Mà Không Lo Tăng Cân

Dùng không đúng đồ ăn vào bữa khuya rất dễ làm bạn tăng cân. Dùng bữa tối với những thực phẩm chứa nhiều carbohydrate (tinh bột) hoặc nhiều calo chắc chắn sẽ khiến bạn tăng cân nhanh bởi vì vào ban đêm bạn không vận động nên sự trao đổi chất diễn ra chậm lại. Ngược lại, ăn bữa tối với chế độ ăn kết hợp protein, rau, không tinh bột sẽ giúp bạn no lâu mà các thực phẩm này còn chứa ít calo.


1. Ăn nhiều chất xơ
Các loại rau chứa nhiều chất xơ như atisô, bông cải xanh, cải bó xôi giúp bạn chống đói mà còn chứa ít calo và carbohydrate. Chẳng hạn một ly atisô chứa 6 g chất xơ giúp giảm cân nhanh. Thêm những loại rau này vào món salad cho bữa ăn khuya của bạn thay vì ăn những thực phẩm có tinh bột như bánh mì, khoai tây, gạo trắng.
Lập kế hoạch cho những bữa ăn của bạn, hãy nhớ rằng hầu hết calo sẽ bị đốt cháy trong vài tiếng khi bạn vận động. Nhưng khi bạn ngồi một chỗ thì sẽ mất nhiều thời gian tiêu hao hơn. Do đó bạn hãy điều chỉnh chế độ ăn: Bữa sáng đề huề như một vị vua, bữa trưa như một hoàng tử và bữa tối như một người ăn xin.
2. Ăn nhẹ trước bữa tối
Dùng bữa ăn nhẹ chứa protein, chất xơ vào buổi chiều sẽ giúp kiềm chế cơn đói, vì vậy bạn sẽ không cảm thấy đói hoặc bớt cồn cào vào bữa tối nữa. Lựa chọn những đồ ăn ít calo cho bữa ăn nhẹ này bao gồm ngũ cốc nguyên hạt, pho mát ít béo, một cốc sữa chua, táo, lê hoặc bơ đậu phộng.
3. Ăn tại bàn ăn
Ăn trước màn hình tivi hoặc ở gần những thú tiêu khiển khác sẽ rất dễ làm bạn mất tập trung, bạn sẽ không nhớ là mình đã ăn bao nhiêu. Ngồi tại bàn ăn, ăn theo khẩu phần và tốt nhất không nên ăn vặt sau đó.
4. Uống nước hoặc trà trước bữa ăn
Trước khi dùng bữa ăn khuya bạn có thể uống một cốc nước lạnh hoặc nhâm nhi một tách trà thảo dược. Sau đó chờ vài phút để xem bụng còn đói không. Rất có thể chỉ vì cơ thể mất nước khiến bạn có cảm giác cồn cào như đói bụng.
5. Ngủ đủ
Nên đi ngủ vào giờ hợp lý, bạn sẽ không bị cám dỗ bởi tủ thức ăn của mình. Thêm vào đó, các nghiên cứu đã chỉ ra rằng thiếu ngủ có thể gây ra sự mất cân bằng nội tiết tố làm cho bạn đói hơn trong ngày.
Theo : Emdep.vn

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Món ngon mỗi ngày: Món Canh Cua Rau Nhút Cực Ngon

Hôm nay món ngon mỗi ngày sẽ hướng dẫn các bạn lam món Canh Cua Rau Nhút ngon đúng vị cho bữa cơm gia đình bạn nhé.

NGUYÊN LIỆU
  • 300g cua đồng (nguyên con)
  • 1 bó rau nhút
  • 1 nhánh ngò gai
  • 1 khúc ớt sừng
  • 1 thìa cà phê hành tím băm
  • 2 thìa cà phê hạt nêm Knorr từ Thịt Thăn, Món ngon mỗi ngày Xương Ống và Tủy – Bổ sung Vitamin A
  • 1 thìa súp nước mắm chấm Knorr
  • 1 thìa súp dầu ăn
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN
  • Cua đồng ngâm nước cho rã bùn, xóc rửa sạch, lột mai cua để lấy gạch, thân cua bỏ yếm, rửa lại, để ráo rồi xay nhuyễn
  • Rau nhút nhặt khúc vừa ăn, rửa sạch. việc làm ở tphcm Ngò gai cắt nhuyễn. Ớt sừng xắt sợi
  • Hòa thịt cua đã xay với 1 lít nước, dùng tay bóp đều, gạn lấy nước, bỏ xác, cho vào nước cua 1 thìa cà phê Hạt nêm Knorr từ Thịt Thăn, Xương Ống và Tủy – Bổ sung Vitamin A, 1 thìa súp nước mắm chấm Knorr, bắc nồi lên bếp, đun nhỏ lửa, dùng đũa khuấy đều đến khi thịt cua nổi lên mặt
  • Vớt thịt cua để riêng, cho rau nhút vào nấu vừa chín
  • Phi hành băm với dầu cho thơm, xào gạch cua, việc làm tại tphcm nêm với 1/2 thìa cà phê hạt nêm
  • 1/2 thìa cà phê nước mắm chấm Knorr cho vừa ăn, cho vào nồi nước thịt cua, khuấy đều
  • Múc canh vào bát, sieu thi tuyen dung rắc ngò gai, ớt xắt vào, dùng nóng.

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016

Tin Tức Mạng: Nhờ Trông Giữ Nhà, Cháu Gái Nghi Trộm Vàng, Đô La Của Chú

Tin Tức Mạng: Ngày 1/12, công an huyện Quảng Điền (tỉnh Thừa Thiên Huế) cho biết vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can và áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm đi khỏi nơi cư trú đối với Phạm Thị Kim Thanh (SN 1986, trú tại thôn Đông Hải, xã Quảng Ngạn, huyện Quảng Điền) về tội “Trộm cắp tài sản”.
Trước đó, theo thông tin từ cơ quan công an, vào khoảng 6h30’ sáng 14/11, Thanh được chú ruột là ông Phạm Thiện (SN 1953, trú cùng thôn) nhờ trông giữ nhà giúp để lên thành phố Huế có việc riêng. Trong lúc giữ nhà, Thanh đã nảy sinh lòng tham, Tin Tức Mạng dùng kéo sắt mở chốt khóa cửa nhà sau để lẻn vào nhà lớn, cạy bung khuy khóa sập gỗ lục tìm và lấy trộm toàn bộ số vàng, tiền mà ông Thiện cất giữ trong sập gỗ.
Khi lấy trộm được số tài sản trên, bị can này đưa toàn bộ đồ đạc trong sập gỗ ra ngoài nhằm tạo hiện trường giả, sau đó mở chốt cửa nhà lớn nhằm đánh lạc hướng lối vào trộm tài sản và lẻn về theo phía cửa nhà sau. Tiếp đó, đối tượng đã gọi điện cho ông Thiện thông báo là nhà ông Thiện bị kẻ trộm đột nhập. Số vàng và tiền đô lấy trộm được, Thanh khai đem chôn ở khu đất của nhà mình, còn số tiền đồng Việt Nam thì Thanh để tiêu xài.
Ngày 16/11, cơ quan Cảnh sát điều tra, công an huyện Quảng Điền đã làm rõ hành vi phạm tội của Phạm Thị Kim Thanh và thu hồi tài sản gồm 15,5 chỉ vàng 9999; 3,5 chỉ vàng Tây; 3.600 USD và 10 triệu đồng; tổng giá trị tài sản 150 triệu đồng.
Hiện vụ án vẫn đang được điều tra, làm rõ.
Theo:Dantri.com.vn

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Hiện Tượng Và Cách Điều Trị Bệnh Giãn Tĩnh Mạch

Giãn tĩnh mạch là tình trạng các tĩnh mạch nổi rõ và giãn to. Bất kỳ tĩnh mạch nào cũng có thể bị giãn, nhưng hay gặp nhất là tĩnh mạch ở cẳng chân và bàn chân.
Dấu hiệu và triệu chứng

  • Cảm giác đau nhức hoặc tức nặng ở chân. Nóng, đau nhói, chuột rút và sưng ở cẳng chân. Triệu chứng nặng lên khi ngồi hoặc đứng lâu.
  • Ngứa quanh một hoặc nhiều tĩnh mạch
  • Loét da gần cổ chân, đây là biểu hiện của thể bệnh nặng và cần điều trị cấp cứu.
Tĩnh mạch giãn thường có màu tím sẫm hoặc màu xanh và có thể xoắn với nhau thành búi, thường xuất hiện ở sau bắp chân hoặc phía trong cẳng chân, Sức Khỏe Y Tế nhưng cũng có thể xuất hiện ở bất cứ đâu.
Nguyên nhân
Ở người có tuổi, tĩnh mạch bị mất độ đàn hồi và bị giãn. Các van của tĩnh mạch sẽ bị yếu, khiến cho máu đáng lẽ phải chảy về tim lại chảy ngược trở lại. Máu sẽ ứ lại ở tĩnh mạch khiến tĩnh mạch giãn to và trở thành búi giãn tĩnh mạch. Tĩnh mạch có màu xanh vì chúng chứa máu đã bị mất oxi trong quá trình tuần hoàn.
Xét nghiệm và chẩn đoán
Khám chân trong khi đứng để phát hiện sưng chân và hỏi về các triệu chứng đau và nhức ở chân.
Siêu âm kiểm tra chức năng của van tĩnh mạch và dấu hiệu huyết khối.
Điều trị
  • Tiêm xơ. Bác sỹ sẽ tiêm vào các tĩnh mạch giãn có kích thước nhỏ hoặc trung bình một dung dịch gây xơ hóa các tĩnh mạch này. Sức khỏe y tế Trong một vài tuần các tĩnh amchj được điều trị sẽ mờ dần.
  • Phẫu thuật laser thường được dùng để điều trị tĩnh mạch giãn nhỏ hoặc các sao mạch. Phẫu thuật laser đưa một chùm tia laser mạnh vào tĩnh mạch giãn khiến nó mờ dần và biến mất.
  • Thủ thuật catheter. Catheter được luồn vào tĩnh mạch giãn và đầu catheter được đốt nóng để phá huỷ và làm xẹp tĩnh mạch bị giãn. Thủ thuật này thườgn được áp dụng cho giãn tĩnh mạch lớn.
  • Gỡ bỏ tĩnh mạch. Rạch một đường nhỏ trên da và qua đó cắt bỏ một đoạn tĩnh mạch dài. Việc làm này sẽ không ảnh hưởng đến tuần hoàn ở chân vì các tĩnh mạch nằm sâu đảm nhiệm phần lớn chức năng tuần hoàn máu.
  • Mổ cắt tĩnh mạch ngoại trú. Bác sĩ sẽ cắt bỏ các tĩnh mạch giãn nhỏ qua một loạt những đường rạch nhỏ trên da. thủ thuật cần gây tê tại chỗ và nói chung ít để lại sẹo.
  • Phẫu thuật tĩnh mạch nội soi. Chỉ áp dụng cho những trường hợp nặng có loét ở chân. Bac sĩ sẽ luồn một camera video nhỏ vào chân để quan sát và đóng kín các tĩnh mạch giãn, tuyển nhân viên bán hàng siêu thị và sau đó lấy bỏ tĩnh amchj qua những đườgn rạch nhỏ.
Phòng ngừa
  • Tích cực vận động để tăng cường tuần hoàn máu ở chân.
  • Kiểm soát cân nặng và chế độ ăn. Chế độ ăn ít muối nhiều chất xơ sẽ ngăn ngừa tình trạng phù do giữ nưcớ và táo bón.
  • Tránh đi giày gót cao. Bán hàng siêu thị Không mặc quần áo bó chặt quanh vùng eo, háng hoặc cẳng chân gây cản trở tuần hoàn máu.
  • Kê cao chân khi nằm
  • Tránh ngồi hoặc đứng lâu. Thay đổi tư thế thường xuyên để tăng tuần hoàn máu. Nghỉ giải lao để đi lại 30 phút một lần.
  • Không ngồi vắt chéo chân. Tư thế này gây cản trở tuần hoàn máu.

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Rồi Mai Thức Giấc

Truyện Tình Yêu: Cuộc sống là một chuỗi những ưu tư, yêu thương, hạnh phúc, khổ đau, bất hạnh. Vì thế, đừng vì những nỗi đau ngày hôm nay mà em cho mình buồn bã, đau khổ, suy nghĩ đến cái chết. Rồi sáng mai, khi thức dậy, mọi chuyện ngày hôm qua đã là quá khứ, em phải sống cho hiện tại, kệ xác tương lai, hãy sống như chưa từng được sống, thế thôi em nhé!
Hôm nay cô gái ngồi cà phê một mình, lướt web, xem mấy cái comment của mấy đứa bạn, gửi lời chúc mừng sinh nhật cho thằng bạn, Truyện Tình Yêu tiện thể rủ rê nó cà phê cùng, định nhắn tin cho hắn, nhưng rồi chả biết suy nghĩ gì lại thôi, rõ khổ.
Trang web cô gái bảo là web lá cải, vậy mà lúc nào cũng vaò. Lướt qua mấy mục, dừng lại tại tít “An Nguy làm cái vlog Lấy chồng chưa?”, ngồi xem mà cứ cười tủm tỉm mãi, có thể vì cùng tâm trạng, cùng nỗi niềm. led đúc f5 Vậy mà, vừa vui đó thôi, lại nhảy vô xem mấy cái vlog của Toàn shinoda như kiểu Toàn là phải đi với An, sắp xếp nó thế, nhưng đau là vừa nghe An Nguy nói đó, vui đó, chuyển qua Toàn là cả những niềm thương. Nghe anh chơi đàn ghi ta, hát rap mà rơi lệ, cái kiểu biết người đó, bao lâu đó mà người đã về miền cực lạc.
Chưa bao giờ nghe rap mà khóc,điên mất thôi!
Cái kiêủ của những người trẻ cô đơn, module led ma trận ôm những nỗi đau, những nỗi buồn mà chưa bao giờ biết hắn hiện diện từ đâu, còn nhiều, rồi chạy đến. Nghĩ lại cuộc sống mình đâu là vô tận. Muốn chạy trốn.
Thế là cô gái ấy, chạy gần năm mươi cây số, vứt chiếc xe nữ tính của mình vào một góc khuất của dãy trong cùng. Trên đường đi, gió biển thổi, hàng dương dài hút mắt, chạy mãi, chạy mãi, chẳng biết chạy đi vào thành phố để làm gì?.
Bar Tuy Hòa buổi chiều vắng khách, tiếng nhạc xập xình, nghe đâu ra là tiếng của Maroon 5 bài One More Night. Gọi một ly rượu vang, cô gái uống, việc làm ở tphcm uống như thể chưa bao giờ được uống, mặc dù đó là lần đầu tiên cô vào bar và là lần đầu tiên uống rượu nhiều như thế. Cô cầm ly rượu trên tay một cách thành thục, nhìn nó say đắm, như kiểu nhìn người yêu. Rồi cười, cười như một con điên. Nhân viên phục vụ nhìn thấy thế, cứ tưởng cô bị thất tình, muốn ra nói chuyện với cô, nhưng dường như hiểu được suy nghĩ của nhân viên, cô khoát tay từ chối.
Cô gái sống cho cảm xúc của mình, sieu thi viec lam nuông chiều cảm xúc của mình nên cô gái khổ. Cô nghe kinh của sư thầy giảng, nhưng những lời ấy đưa vào tai bên này lại trôi tuột qua tai bên kia, đi hết. Có lẽ vì ta yêu người không phải lúc và duyên cũng đã nhầm người.
Cô gái ghét phim Việt Nam vì rất nhiều thứ, trong đó có việc mỗi lần có việc buồn, là người ta tự cho phép mình được buông thả, say sưa trong men bia hoặc là đi bar uống rượu cho quên sầu. Vậy mà hôm nay cô đã làm thế, có lẽ truyền thông đã làm nhiệm vụ của mình quá tốt.
Cô say bí tỉ, cô say đến nỗi không biết mình là ai, không biết mình đã nói cái quái gì, không biết mình khóc vì ai, không biết mình đã gọi cho ai, chống sét nhà dân dụng không biết mình đã vật lộn với ai và cũng không biết mình đã hành xác một người mà mình đã làm tổn thương nhiều như thế.
Đạt vào bar, nhìn ngang, liếc dọc thật lâu mới thấy cô. Anh gọi nhân viên ra rồi tính tiền, tiện thể boa thêm nhân viên vì đã quan tâm, không để ai quấy rầy cô. Anh tính đưa cô về nhà, nhưng cô đang say khướt, nằm vật vã trên lưng thế này làm sao đưa cô về được. Tự dưng anh thấy mình bực tức, anh thấy mình ghét bản thân, ghét luôn cô gái đang nằm trên lưng mình kia.
– Tại sao em lại hành hạ bản thân mình như thế?
– Tại sao ngày xưa bỏ anh, giờ lại làm thế với anh?
– Em xin lỗi.
– Taị sao em không nói là em yêu anh, em nhớ anh?
– Em xin lỗi.
– Em biết là ngày mốt là anh đám cưới tại sao lại hành hạ anh thế chứ?
– Em xin lỗi.
– Sao em chỉ biết xin lỗi, em biết em làm tổn thương anh, em biết anh đã chờ đợi em suốt ba năm, em biết là anh đã thề sẽ chờ em, vậy mà em làm sao, em đã bỏ vào SG suốt ba năm mà không hồi âm gì, sao giờ em lại đối xử anh thế, em nói đi?
Đạt đổi tư thế, bế xốc ngược cô về phía trước, mắt trừng trừng như muốn hỏi cung tù binh. Chỉ tiếc là lúc ấy, cô đã chìm vào trong giấc ngủ. chống sét Đạt lầm bầm. Anh đưa cô vào Khách Sạn cạnh bar. Anh làm thủ tục với nhân viên lễ tân xong, bế cô lên lầu 3. Ánh mắt của cô lễ tân, nhìn anh ái ngại. Đạt mặc kề, muốn nhìn gì nhìn, muốn suy nghĩ gì suy nghĩ, anh cứ thế bế cô đi lên.
Nhìn cô ngủ thật buồn. Nước mắt nơi khóe mắt cứ lăn dài, Đạ không hiểu người con gái này, cũng không hiểu vì sao cô khóc trong khi đang ngủ, anh cũng không hiểu tại sao mình lại chạy năm mươi cây số để vào đây, bế cô lên khách sạn này. Mốt là đám cưới anh rồi,có quá nhiều thứ phải lo nữa, vậy mà đêm nay anh lại ở bên người cũ, có nên không?.
Anh gọi về nhà cho ba mẹ để họ đỡ lo. Ba anh hỏi anh đi đâu, anh nói anh vào Tuy Hòa gặp mấy đứa bạn thân trước khi lấy vợ. Ba anh ậm ự cho qua chuyện chứ ông chẳng thích gì mấy chuyện trẻ trâu, học đòi nước ngoài ấy. Anh tính gọi cho Quỳnh – vợ sắp cưới của anh, báo anh đang ở chỗ bạn. Như linh tính phụ nữ, lại quen được anh gọi đúng khung giờ, giờ lại im ắng, cô gọi cho anh trước khi anh bấm số cô.
– Anh à, anh đang làm gì á?
– Anh đang tới chỗ bạn, anh tính gọi em.
– Anh đang chơi đâu á?
– À, anh qua nhà bạn để tạm biệt đời độc thân ấy mà.
– Anh đừng uống nhiều quá nha, kẻo mệt, mà anh chơi ở gần nhà hay chỗ nào á?
– Anh ở Tuy Hòa. Đạt có vẻ không được vui vì cảm giác mình bị quản.
– Anh ở Tuy Hòa à, xa quá. Anh chơi rồi về nhà em ngủ nha, mình là vợ chồng mà, anh đừng ngại.
– Thôi, anh có bạn anh rồi, dù sao anh ở nhà em trước khi cưới cũng không nên.
– Dạ vậy thôi, anh chơi với bạn nha. Chúc anh buổi tối vui.
Cô cúp máy trước, cô biết mình nhằn nhèo với Đạt nữa sẽ không được gì. Nghe giọng Đạt có vẻ đang khó chịu, nhưng cô lại có cảm giác hoài nghi đan xen lo lắng. Sau cuốc điện thoại với chồng tương lai, cô nghe máy cô bạn thân đang gọi ở chế độ chờ. Cô nói chuyện rất lâu, và sau đó là những tiếng thở dài thườn thượt,  cô đang lo sợ.
Đạt đi ra ngoài, mua tô cháo gà rồi mang về lại khách sạn. Tiết trời tháng 10 đang se lạnh, anh có cảm giác như Đông đang hiện về rất rõ ràng, ngoài kia hoa sữa thơm lừng. Anh nhớ cô gái anh đang chăm cũng rất thích hoa sữa, cô gái ấy ngày xưa rất thích ngậm kẹo mút, chạy xe giữa trời đông. Nghĩ là làm, anh chạy tạt qua Quãng Trường, anh mua hộp xiên nướng, kẹo mút cho cô. Không phải anh chiều cô, nhưng lâu rồi anh chưa quan tâm cô, anh biết mình cần phải làm thế.
Cô gái thức giấc, cô thấy mình trong căn phòng lạ, với khung cửa gỗ và chiếc rèm che màu xanh chuối, cô nheo mắt khi nhìn ánh đèn điện, cô loay hoay đứng dậy, đầu nhức bưng bưng, cô rùng mình, lắc đầu, cả người ê ẩm. Bây giờ là 10h đêm, cô xem đồng hồ, rồi giựt bung rèm cửa. Cô muốn biết mình đang ở đâu, là ai đưa về nhà?
Có tiếng cốc cốc ngoài cưả, cô thấy lo, cô loay hoay tìm vật gì đó để thủ thế. Nhưng chẳng có gì ngoài cái balo và chiếc chìa khóa xe. Cô đứng trong phòng, hỏi vọng ra: Ai đó?, Là anh!. Giọng nói vừa cất lên, cô liền mở cửa. Cô đã quá quen thuộc với thanh âm đó, dẫu ba năm qua nhưng cô vẫn không thể quên được.
Anh đi vào, đặt thức ăn lên bàn. Anh hỏi cô mới thức dậy à?, cô uhm. Anh bảo cô đi tắm, khăn tắm và dầu gội anh đã đặt sẵn chỗ rồi, anh không biết em thích mặc đồ gì nhưng anh đã lục lọi nhiều nơi mới có bộ đồ anh thấy tạm vừa ý, em vào tắm rồi mặc, chứ đồ kia dơ hết rồi, cô chỉ biết nói dạ rồi nngoan ngoãn đi vào nhà tắm như người bị thôi miên.
Cô vào đó, nước từ vòi sen chảy xối xả vào mặt cô. Nước mắt hòa lẫn nước máy, cô khóc. Anh vẫn thế, vẫn quan tâm cô như ngày nào,điều đó làm cô sợ, cô buồn, cô hận bản thân mình.
Khi cô trở ra, người ngợm sạch sẽ, anh nhìn cô thật lâu, kiểu như bị đối phương nhìn thấy, anh quay mặt đi, rồi đổ chảo vào tô, anh bảo cô ăn đi kẻo nóng. Cô bỗng dưng đi tới, ôm phắt anh, cái ôm đủ mạnh để anh giật bắn, anh không nghĩ có ngày anh và cô lại rơi vào tình huống thế này. Anh quay người lại, nhìn thật lâu vào đôi mắt cô rồi bảo: Em ăn đi rồi nói chuyện. Nửa tiếng sau đó,cô nhìn anh, ánh mắt biết ơn lẫn quan ngại, cô sợ ánh mắt giận dữ của anh, cô sợ anh sẽ điên cuồng lên vì việc làm hôm nay, nhưng không, anh nhìn cô ăn một cách trìu mến.
Anh bảo cô:
– Mọi thứ đã không còn như trước nữa, em nên tìm một người cho mình.
Cô im lặng một hồi lâu rồi bảo anh:
– Không có cơ hội nào cho em à?
– Không có.
– Thật không?
– Thật. Anh ngày mốt là cưới vợ rồi, anh xin lỗi!
– À, chuyện đó em không biết, xin lỗi anh.
– Uhm, anh chỉ nói cho hai, ba đứa lớp mình biết thôi.
– Không cho em biết à?
– Uhm, anh không muốn em tham gia.
– Uhm, em xin lỗi.
– Điều này anh không muốn nghe, cũng lâu rồi, anh chẳng muốn nghe lời xin lỗi từ em nữa.
– Uhm, em không biết nói gì ngoài xin lỗi.
– Vậy em ăn đi, anh có mua cho em xiên nướng, kẹo mút đó. Xem như đây là lần cuối cùng anh quan tâm đến em.
– Uhm, ăn xong em có thể đi dạo với anh được không?, cô nhìn anh biết là anh ngại ngùng, mệt mỏi.
– Em xin lỗi, nếu anh không chiều em nữa thì thôi, em biết em không có quyền đề nghị thế.
– Không sao, anh cũng đã nói với ba, mẹ anh với vợ anh là anh đi chơi với bạn ở Tuy Hòa rồi, nên em an tâm.
Nghe anh nói chữ vợ anh mà cô chua xót, đắng cay, nhưng đã đề nghị rồi nên cô cũng còn một cơ hội để được đi với anh, nên cô bảo:
– Vậy, giờ sao anh?
– Chúng ta đi thôi.
Quãng trường mùa mưa nên cũng ít có người đi chơi khuya, sóng biển vỗ thật kêu, biển dường như đang giận dữ, hàng phi lao rung lên thật mạnh, cùng với gió, với mưa lay phay làm cô lạnh, anh khoác áo khoát cho cô. Hai người đi một vòng quảng trường rồi quay lại ngồi trên ghế đá. Anh hỏi cô: Em còn nhớ lần chúng ta mua vé tàu để vào lại SG không? Hôm đó trời cũng lạnh và mưa như thế này. Cô cười, em nhớ chứ, hồi đó anh chở em về tới 8h tối, trời lại mưa, mẹ em lúc đó giận, trùm mền, em sợ quá chừng, thế là anh mới đưa em vào nhà, xin lỗi rối rít, vậy mà mẹ em cũng không hề nói năng gì với anh, làm anh sợ quá chừng…
Anh và cô khi nhắc lại kỉ niệm đó đều cười, nụ cười giòn tan, chẳng còn nghĩ gì về hoàn cảnh hiện tại nữa. Cả hai con người khi ấy chỉ còn là những kỉ niệm thủa xưa, của những cảm xúc lần đầu tiên biết quan tâm, yêu thương nhau. Họ trò chuyện của mình cả đêm như thế, giữa tiết trời đông mà không chịu về khách sạn.
Hôm Đạt cưới, cô không được mời. Cô liên lạc với Nguyên – bạn thân của hai đứa. Cô đưa thiệp mừng chúc phúc. Cô viết “Chúc hai bạn trăm năm hạnh phúc, tình viên mãn, chúc cô dâu, chú rể luôn yêu thương, đùm bọc , tôn trọng, chia sẻ cho nhau những buồn, vui, khó khăn của cuộc sống, chúc hai bạn…”.
Hôm đó, cô gái cũng viết một cái mail thật dài gửi cho Đạt. Cô không biết hiện Đạt còn sử dụng mail đó không, chỉ là cô muốn trải lòng hết tất cả những gì cô đã giấu.
Đạt thân mến!
Hôm nay là ngày vui của anh, tiếc là em đã không có vinh hạnh để dự, để chúc phúc cho anh. Em tin rằng người con gái ấy làm vợ anh, cô ấy sẽ luôn được hạnh phúc, bởi em biết anh là người luôn sống cho người khác, biết quan tâm người khác. Em thật sự chỉ biết xin lỗi anh, chỉ tiếc là em chỉ biết xin lỗi mà không làm được gì. Suốt ba năm qua, em đã luôn trăn trở không biết là em có yêu anh không, có thương anh không, nhưng sau hôm gặp anh,em đã biết: Em thật sự yêu anh!
Thời gian trôi qua, con người càng trưởng thành và dần sống vì những điều người ta nghĩ là đúng!
Chúng ta đã đi cùng nhau suốt bốn năm Đại học, cũng đã có những kỉ niệm thật vui bên nhau, chắc anh còn nhớ Công viên Hoàng Văn Thụ chứ, mỗi buổi sáng chủ nhật là em lại lên đó gặp anh, hai đứa sẽ đi vô BigC để mua đồ ăn, buổi trưa sẽ tá túc ở một chỗ mát nào đó của công viên, anh sẽ đi mua thêm trái cây,em sẽ mua nước, hai đứa ngồi ăn rồi một khúc tâm tình của người con gái lại bắt đầu. Em sẽ kể chuyện trên trời dưới đất cho anh nghe, anh thì hết cười lại nói, nghe em hát búa xua. Hôm đó em với anh vì nói quá trời, quá đất nên anh đã phải chở em về bằng xe đạp, anh nhớ không? Anh đạp xe đạp từ Công viên Hoàng Văn Thụ về Thảo Điền, quận 2, mồ hôi đầm đìa áo, em hỏi anh có mệt không,em hỏi ngu anh nhỉ, anh cười khì khì bảo: không mệt là không mệt…
Em không quên được anh, thật sự ấy! Hôm trước em gặp em họ anh, hắn bảo em là mối tình đầu của anh, em rất vui nhưng lại buồn, vì chúng ta giờ đây chẳng là gì của nhau.
Em xin lỗi, vì đã không thể làm trái ý ba anh, vợ tương lai của anh, vì em biết anh còn rất nhiều mối lo. Anh là con út, cần phải ở bên gia đình, anh có gia đình yểm trợ ở quê, chỉ cần anh học xong là có việc. Còn em, học một đằng ra bằng một nẻo, em có thể làm được gì chứ, chỉ có thể để anh vẫy vùng.
Hôm qua em gặp vợ anh, cô ấy đẹp thật, đẹp hơn cả em á. Cô ấy bảo em đừng liên lạc anh nữa. Cô ấy nói em sao lại bỏ anh giờ lại tìm anh. Cô ấy nói đúng, em không nên làm thế. Đáng lẽ ở Khách sạn em không nên ôm anh, đáng nhẽ ở bar, em không được gọi cho anh.
Làm sao đây anh, ba năm qua, em chưa có phút giây nào là nguôi nhớ anh. Thỉnh thoảng mấy đứa bạn em đã từng gặp anh lại hỏi; Anh dạo này thế nào?, em chỉ biết cười, nhưng trong bụng lại khóc.
Hôm nay, em mất anh rồi, mất thật rồi, người xưa ạ.
Vĩnh biệt anh, Sài Gòn sẽ nhớ anh lắm.
Thùy Dương.
Vẫn không có trình tự như thế, nhưng đã quy tắc hơn. Em đã ổn hơn rồi anh ạ.
Sáng nay em thức giấc, Nha Trang Đã đón chào. Em đã chọn về Nha Trang để định cư, em làm công việc mà em yêu thích; Viết lách.
Em đang trải lòng về tình yêu của chúng ta, và viết nó thành truyện ngắn, và em đang hạnh phúc, thật hạnh phúc anh ạ.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Vẫn Cứ Thích Em

Tôi và Thành lớn lên cùng nhau, trong một chung cư cũ kĩ được cấp cho người có thu nhập thấp. Bố mẹ tôi và bố mẹ Thành làm công chức nhỏ, lương ọp ẹp đủ để ăn và lo cho mấy đứa con đi học, không dư giả gì mấy. Căn nhà của Thành đối diện với nhà tôi, chúng tôi tuy đồng lứa, cùng học chung lớp nhưng chả mấy khi ưa nhau, vì tôi là lớp trưởng, còn Thành được liệt vào dạng học sinh cá biệt. Thành ghét tôi vì câu hăm dọa: “Cậu mà cứ như thế này, tớ mách bố cậu đấy!”, còn tôi ghét Thành vì vẻ mặt thờ ơ, bất cần, cười nhếch miệng rồi đóng cửa thật mạnh trước khi đi vào nhà như muốn nói: “Tớ thách cậu đấy!”
Cấp ba, chúng tôi không học chung trường với nhau nữa. Tôi đậu vào trường chuyên của thành phố, còn Thành phải học ở một trường dân lập, cách nhà tận năm cây số. Giờ đi học của chúng tôi cũng trái ngược nhau, cho nên, ngoài những lần tôi qua nhà cậu ấy, hoặc là cậu ấy qua nhà tôi, thì chúng tôi ít gặp nhau hẳn. Bên nhà Thành, tiếng cãi vã của bố mẹ cậu ấy ngày một to dần, tăng đều lên. Chuyện Tình Yêu Ngày trước, lâu lâu mới nghe cãi nhau một lần, bây giờ, hầu như ngày nào cũng cãi vã. Mẹ tôi nói nhỏ với chị em tôi, là bố Thành thăng chức, nuôi vợ nhí bên ngoài cho nên kiếm cớ để chia tay, mẹ còn tự hào về bố tôi, cứ đều đều một chức vụ những mười năm trời, nhưng tan làm là ghé chợ, đi về đúng giờ mỗi chiều, mỗi tối ngồi canh chị em chúng tôi học bài, tránh xao nhãng. Tôi mím môi, nhìn sang nhà bên, không biết cậu ấy thế nào?

– Thưa mẹ, con đi học.
– Ừ, cẩn thận nhé. Ăn cơm chưa?
– Con ăn rồi. Mẹ xem đánh thức bé Mây để nó đi học thêm mẹ nhé! Hôm nay mẹ cho nó thêm tiền, con thấy bút chì nó cụt tàn rồi mà chưa thay.
– Ừ. Biết rồi.
Tôi vừa mở cửa phòng thì Thành cũng lao ra khỏi phòng mình, khuôn mặt cậu ấy đỏ tái, đôi mắt hoe, nhìn tôi, chưa bao giờ, Chuyện Tình Yêu tôi thấy ánh mắt ấy lại bi thương đến thế. Môi tôi mấp máy một câu nói, chưa thành hình, thì cậu ấy lao xuống cầu thang như bay, mất hút ở ngã rẽ, chỉ còn nghe những tiếng chân thật mạnh, thật nhanh, như trốn tránh, như cô độc.
– Thành!
Chỉ có tiếng vọng trả lời tôi, một tiếng vọng lại của giọng mình, tuyệt nhiên không có lời đáp.
Suốt buổi học đó, tôi như trên mây, trong đầu đầy ngập những câu hỏi, những lo lắng vô cớ, như khi còn học chung mà cậu ấy bị gọi lên kiểm tra bài, tim tôi lại dồn những nhịp đập mất bình tĩnh, vờ như không nhìn cậu ấy nhưng tai luôn lắng nghe cậu ấy nói gì, có trả lời được hay không. Tan học, tôi ngẩn ngơ ngồi ở sân trường, mọi người tan về hết, chiều muộn, vài chiếc lá xào xạc rơi xuống chân.
Tôi biết tìm cậu ấy ở đâu, nhưng, lại muốn để cậu ấy yên, một mình.
Tôi bước lên chuyến xe bus cuối cùng về nhà, vừa yên vị ở ghế, chiếc xe chuyển bánh, đều đều rời đi, Sài Gòn ồn ã tan tầm.
Tôi chợt nhớ ra, khi tôi trượt cuộc thi học sinh giỏi, tôi như Thành bây giờ, sụp đổ, mọi hi vọng và khao khát tan biến, tôi ngồi một góc lớp, mọi người đã về hết, gục mặt khóc thật nhiều. Lúc ấy, Thành ngồi ở ngoài cửa lớp, chờ tôi khóc xong, đưa tôi xấp khăn giấy rồi lôi xềnh xệch tôi về. Cậu ấy không bỏ rơi tôi, sao tôi lại để cậu ấy một mình lúc này?
– Chú ơi, tới trạm kế cho con xuống!
– Nhà con còn xa mà?
– Con có công chuyện gấp!
Đúng như tôi đoán, Thành ở đây, sân thượng cơ quan của bố tôi, của cả bố Thành.
Nắng chiều, rám một màu cam đậm lên chiếc áo sơ mi trắng cậu ấy mặc, cậu đứng hướng người ra thành phố, đơn độc, thân hình cao ráo mảnh khảnh của Thành đứng đó như con chim lạc đàn, chơ vơ giữa bầu trời bao la, rộng lớn.
– Thành…
– Mai? Đến đây làm gì? – cậu ấy luôn nói chuyện cụt lủn vậy với tôi.
Tôi không trả lời, bước từng bước đến cạnh Thành, trên cao, gió mạnh thổi thốc vào người tôi từng cơn lạnh buốt, tôi liếc nhìn thấy mắt cậu ấy đỏ hoe, vài giọt còn rơi vương dưới cằm.
– Nhà có chuyện gì hả?
– Bố mẹ li hôn. Mai về quê với mẹ.
– Cái gì cơ? – tôi tròn mắt – Cậu…cậu sắp đi sao?
– Ừ. Sắp đi.
– Sao không nói gì với Mai hết vậy? Sao lại đột ngột vậy?
– Muốn nói, nhưng không biết ngỏ lời thế nào.
– Trời, quen nhau bao lâu rồi. Đã là bạn, thì có gì phải nói chứ! Thành làm sao vậy?
– Tôi thích em.
Tôi sửng sốt nhìn cậu ấy, cậu ấy không nhìn tôi, nhưng đọng trong đáy mắt Thành, sự đau thương dâng lên thành nỗi buồn sâu thẳm. Cậu ấy đưa tay nắm lấy tay tôi, run rẩy. Chúng tôi đứng đó, không biết là bao lâu, nhưng tay trong tay của Thành, tôi thấy mình thật nhỏ bé làm sao, nhỏ bé đến nỗi, đau thương của Thành cũng bao trùm lấy tôi. Hai chữ “sắp đi” ấy, sẽ kết thúc cho câu tỏ tình của Thành, tôi biết, chúng tôi chỉ đến đó thôi.
Thế là, Thành đi thật, khi tôi choàng thức dậy, chỉ còn lại lá thư và một món quà sinh nhật sớm, một quyển sổ ép đầy những cánh hoa khô.
Trong đầu tôi, lâng lâng câu nói hôm qua, ” tôi thích em”.
Tình yêu đầu đời của tôi, đến đó là chấm hết.
Hôm nay, vô tình gặp lại bố của Thành ngoài chợ, khi tôi cùng một số người bạn nước ngoài đi loanh quanh thành phố, ông già nua, khắc khổ, ngồi trên chiếc xe tay ga, tay giữ lấy hai đứa nhỏ đang hiếu động nghịch phá. Người vợ trẻ đi từ một cửa hàng thời trang ra với hai chiếc túi to sụ, vừa nghe điện thoại vừa bước đi, sành điệu, khác hẳn với người chồng ngồi chống cằm nhìn ra xa xôi, ánh mắt mất hút trong dòng người.
Tôi tự hỏi, bao năm qua rồi, Thành sống thế nào? Liệu còn nhớ đã từng nói thích tôi, trên sân thượng chiều hôm ấy?
Tôi về nhà, đọc đi đọc lại lá thư cậu ấy viết, đến ngẩn ngơ. Quyển sổ ép những cánh hoa nằm trên kệ, một góc quan trọng mà mỗi sáng, trước khi đi làm, tôi luôn nhìn qua nó đầu tiên. Suốt những năm sau này, tôi chưa nhận lời một người nào cả, không phải vì tôi chờ đợi Thành, chúng tôi chưa từng hứa hẹn gì với nhau, mà chỉ là, tôi không quên được cái nắm tay run rẩy và câu nói “tôi thích em.”
Tôi là lính mới trong cơ quan, nên cũng bị hiếp đáp đôi chút, công việc dồn về cho tôi phần nhiều, đến tận tám giờ, vẫn chưa được ăn, chưa được về nhà. Bé Mây năm nay đã vào đại học, bố tôi đã về hưu, chúng tôi dọn đến một căn chung cư khác rộng rãi và sạch sẽ hơn, cho nên, mọi việc dồn vào vai tôi, người ta làm một, tôi phải làm hai, người ta siêng năng một, tôi phải siêng gấp đôi. Tiếng bẻ những ngón tay vang lên khô khốc, tôi ngồi dựa ra ghế, mắt mờ, những con số bay lượn trong đầu đến choáng váng.
Tắt máy tính, đồng hồ điểm mười giờ đêm. Tôi lao ra ngoài công ty, bụng đói mắt hoa, không còn chiếc taxi nào đậu bên vệ đường nữa, tôi đưa tay lấy điện thoại, định gọi xe đến.
– Chị hai!
– Mây? Làm gì ở đây? Không về nhà đi! Đi hẹn hò phải không? Chết mày, về tao mách mẹ.
– Hẹn hò cho chị thì có!
– Nói gì nghe lạ vậy?
Mây đưa tay vẫy, một dáng người đàn ông cao ráo, lực lưỡng đi từ bên kia đường sang, anh ấy đưa tay xin đường, chiếc vest trên người ôm sát tôn dáng sang trọng, tôi lục kính trong giỏ xách, chết thật, lại để quên trên văn phòng. Con Mây đưa tay che mắt tôi lại, tôi cáu:
– Làm trò gì đó, Mây?
– Em tên Mi, cứ Mây Mây hoài.
– Thì ở nhà gọi là Mây, chứ đòi gọi là mặt trời à?
– Chị hai im lặng xíu đi.
Tôi nghe con Mây thì thầm:
– Cổ áo anh kìa, bẻ lại đi.
– Người yêu mày hả, Mây? Ra mắt chị mày thì dẫn đi ăn gì còn được, chứ bịt mắt lại làm gì?
Bé Mây từ từ mở tay, tôi chớp mắt để quen với ánh đèn chói, người đàn ông ban nãy tươi cười, lún đồng tiền, mũi cao, khuôn mặt này từng gặp ở đâu, nhưng chưa chính chắn, trưởng thành như bây giờ.
– Mai…
Chiếc giỏ xách trên tay tôi rơi xuống đất, giọng nói này không lẫn vào đâu được, cái giọng nói đã từng pha với tiếng gió rít trên cao, cái giọng nói chiều hôm ấy, ão não, bi thương mà đi vào lòng tôi, không thể nào dứt được.
– Anh Thành đi du học ở nước ngoài về, hôm trước em vô tình gặp lại ảnh khi về chung cư cũ. Mà thôi, anh chị nói chuyện đi, em về trước.
– Đi bằng gì về đó Mây?
– Taxi chứ gì hai, điều tra ghê quá à.
Chúng tôi sánh vai nhau đi trên vỉa hè, cả hai im lặng, không biết nói gì, cảm giác ngại ngùng chưa từng có giữa chúng tôi. Ánh đèn Sài Gòn đã dịu bớt, trời mát mẻ về khuya, khi bước qua vạch kẻ đường, tôi đi hơi chậm lại, ái ngại mở lời, vì biết cậu ấy trước đây rất nhát nói chuyện:
– Thành học gì bên Mỹ? Đi Mỹ hồi nào?
– Học máy tính. Đi hồi mười chín. Đi được sáu năm rồi.
– Về Việt Nam luôn hay là về chơi rồi đi?
– Em còn thích tôi chứ?
Tôi dừng bước, tám năm qua, tám năm dài đằng đẵng của thời thanh xuân tươi đẹp nhất, tôi dành để chờ câu hỏi này. Tôi từng tự vấn bản thân, tôi có thích Thành không? Tôi có đang chờ đợi Thành, chờ đợi một người dường như có thể quên bẵng mình trong cuộc đời họ, rồi tôi tự trả lời mình, tôi không thích cậu ấy, cũng chưa hề chờ đợi cậu ấy, nhưng bản thân không thể chấp nhận một mối quan hệ tình cảm nào khác. Những đêm cô đơn liêu xiêu đi trên đường Sài Gòn, qua những quán quen, những con đường từng đi, có hôm ngồi dưới quán cà phê cóc ở chung cư cũ, cứ chờ đợi điều gì, mà bản thân cũng không rõ, chỉ biết ngồi đó, lắng nghe từng bước chân xuống cầu thang, nhắm mắt, mường tượng những tháng ngày xưa cũ, những tháng ngày đã qua luôn khắc ghi trong đầu, dù có sống cuộc sống tốt hơn, đầy đủ hơn, nhưng những năm tháng đó, là hạnh phúc, là khoảnh khắc trọn vẹn nhất của tôi.
– Mai…
– Tám năm qua, em còn nhớ, tôi nói thích em chứ? Em còn thích tôi không?
– Tôi đã cố gắng để trở thành một con người khác với quá khứ. Tôi luôn nhớ em, hồi đó, cằn nhằn bên tai, ” học đi, sao lười quá vậy, chỉ ăn rồi phá là giỏi thôi.”
– Thành còn nhớ đã nói thích Mai sao?
– Đồ ngốc. Tôi không phải người tùy tiện nói gì thì nói. Tôi nói điều gì, luôn là điều đúng đắn nhất, mà điều đúng đắn, thì khó có thể thay đổi lắm.
– Là sao?
– Vẫn cứ thích em.
Chúng tôi bước qua hết những vạch trắng kẻ đường, đâu đó thoảng trong gió, mùi hoa ngọc lan phảng phất, nồng nàn, trong lòng tôi vô cùng dễ chịu, tám năm thanh xuân đã qua không hề uổng phí, vì hôm nay, tôi biết được ra, tôi thích cậu ấy, rất thích cậu ấy.
Thật ra, thanh xuân có tươi đẹp đến thế nào, mà không có một người để sẻ chia, cùng nhau đi qua thăng trầm của tuổi trẻ, thì có đẹp cách mấy, cũng có nghĩa lý gì?
Chúng ta dành thời thanh xuân của mình cho một người thật sự có ý nghĩa, thì dù sau này, đi hết quãng thời gian tươi đẹp, cũng không có gì phải hối tiếc. Thế giới này rộng lớn vô cùng, gặp nhiều người, đến nhiều nơi, nhưng thế nào đi nữa, chỉ có một người, chỉ có một điểm đến- là cậu ấy, duy nhất là cậu ấy.
Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

Truyện Tình Yêu: Tình Tôi

Truyện Tình Yêu: Một buổi sáng giao mùa, thức dậy sớm với trạng thái trống rỗng cực độ. Huế mùa hạ nắng dữ dội, mỗi sáng, không muốn cũng phải dậy sớm vì ánh nắng gay gắt đó, buổi trưa thì không tài nào ngủ được, nhìn ra ngoài kia là một vùng ánh sáng chói chang nuốt chửng cả vùng trời, mọi thứ tranh nhau trở nên long lanh chói lóa làm rối mắt cả lên. Dĩ nhiên, tôi không thích nắng, nói vậy không phải tôi thích mưa. Phải! Tôi tham lam, tôi thích thời tiết dễ chịu mãi mãi, và dĩ nhiên là không bao giờ được và tôi cứ mãi than như thế này mỗi khi nắng gắt hay mưa dầm dề, nhất là mưa Huế, dai dẳng lạ lùng.
Gần một năm kể từ ngày Kiều bỏ tôi theo một người khác mà tôi vẫn chưa có câu trả lời cho sự ra đi của em. Truyện tình yêu Tôi đã gọi điện, nhắn tin rất nhiều nhưng chỉ nhận được những tiếng bip dài như vô tận và sự im lặng dường như cũng như vô tận của em. Và tôi tự nhủ phải bắt đầu chấp nhận sự thật là mình đã mất đi người yêu dấu sau hai năm gắn bó, tình yêu đầu đời…

Rồi cách đây một tuần, em gọi cho tôi, thấy số em hiện trên màn hình, tôi tưởng như mình đã ngừng thở trong vài giây, và trái tim lại lỡ một nhịp…
 – Alo!
là em!
– Uh…Anh biết mà, anh vẫn còn lưu số em đấy thôi.
– Em không quên được anh!
– Đây có phải là câu trả lời cho những câu hỏi mà anh đặt ra suốt một năm nay không?
– Anh có giận em không?
– ….
– Anh còn yêu em không?
– …Em đừng hỏi như thế nữa, Truyện tình yêu chính anh mới là kẻ bị bỏ rơi cơ mà? Mà thôi. Lâu nay em vẫn khỏe chứ?
– …
– Alo?!
– Anh vào đây với em nhé!
– Em đang ở đâu?
– Sài Gòn! Em nhớ anh!
Và thế đấy, tim tôi đã lỡ một nhịp. Giọng nói đó như mang theo hàng tấn hồi ức dội về trong tôi, bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ em mang đến cho tôi một thời vẫn y nguyên như xưa cũ, tôi nhớ em cồn cào, nhớ em như điên dại, tôi đã nói với em rằng hãy cho tôi thời gian nhưng tận sâu thâm tâm tôi biết, tôi đã quyết định ngay lúc đó rằng tôi phải giành lại em. Phải, tôi yêu em.
Sáng nay tôi có hẹn với Linh. Linh là người đã bên tôi suốt thời gian không có em, đã có lúc tôi tự nhủ với mình cố yêu L và quên đi em, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ chấm dứt với Linh, tôi thật sự quá hèn so với cô ấy.
Tôi hẹn Linh tại quán café Green. 90% không gian và nội thất ở đây đều màu xanh, tôi thích màu xanh. Là một kiến trúc sư mới ra trường với bằng xuất sắc trong tay , tôi là kẻ nhiều tham vọng và khá tự tin vào bản thân, chắc cũng vì thế nên cú shock khi em ra đi lại trở nên khắc nghiệt hơn cả, nhưng mọi chuyện đã qua, tôi lại sẽ có em trong vòng tay của mình, để em biết rằng tôi nhớ em biết bao. Nghĩ đến đây tôi thấy phấn chấn hơn và suy nghĩ nặng nề khi phải gặp Linh cũng vơi nhiều.
Tôi biết cảm giác của mình đối với Linh lâu nay không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là cần một người để chia sẻ những phút yếu lòng mà thôi, đôi lần tôi gọi tên K trong khi gần gũi với Linh, là người đàn ông đầu tiên của Linh, tôi biết L buồn, nhưng đã bao giờ tôi nói yêu Linh đâu. Tất cả là tự nguyện.
Nhưng dù sao, Linh cũng là một cô gái tốt.
Linh ngồi xuống đối diện tôi, vẻ mặt vẫn còn giữ nét ngạc nhiên mà tôi nghĩ nó có từ khi tôi hẹn em uống café. Linh không đẹp, ít nhất là không đẹp bằng Kiều của tôi, Linh có ánh mắt buồn, buồn tự nhiên, tự nhiên như thể em đã buồn như thế cả nghìn năm nay. Đôi lúc tôi đã bị cuốn vào đôi mắt đó, sâu thẳm và chất chứa nỗi niềm không thể gọi bằng tên, nhưng chỉ trong giây lát thôi, ánh mắt đó khiến tôi thèm khát nhiều hơn là yêu thương.
Người tôi yêu là Kiều, và chỉ có Kiều thôi.
– Anh sẽ đi!
– Anh đi đâu? Tìm Kiều?
– Không, anh không đi tìm, anh đã tìm thấy rồi.
– …
– Em có buồn không?
– Anh nghĩ là có không?
– Anh chắc là có, nhưng anh không đáng, em sẽ tìm một người xứng đáng với mình chứ?
– Haha – Linh cười nhẹ – Em hơi buồn đấy, nhưng em không làm gái già chờ đợi anh đâu. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, em nghĩ vậy, anh đã tìm ra phần đời của mình rồi, phải biết nắm giữ nhé.
Hôm đó chúng tôi không nói với nhau nhiều, chỉ là chúc nhau những điều tốt đẹp. Thật nhẹ nhàng. Linh về trước, tôi nán lại với những suy nghĩ bâng quơ của mình, chợt thấy Linh để quên túi giấy dưới chân ghế, trong đó là một chậu cây xương rồng nhỏ, chắc là Linh định tặng cho tôi nhưng quên mất. Tôi gọi cho Linh, giọng của tổng đài tự động vang lên, bỗng tôi có cảm giác hụt hẫng, chợt nhớ Linh là người không quen để lộ cảm xúc ra ngoài, không lẽ tôi ra đi khiến Linh đau lòng nhiều lắm sao?
Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, tôi không thể ở bên Linh lo lắng chăm sóc được, tôi cũng sẽ lại đến với Kiều, điều đó chỉ làm Linh thêm buồn tủi mà thôi. Tốt nhất là cứ im lặng để mọi chuyện qua đi.
Người con gái bước ra từ quán café, trên tay cầm chiếc điện thoại màu xanh, suy nghĩ gì đó, vẻ mặt buồn….
Chiếc sim điện thoại rơi lại bên đường.
Chiếc xe phóng nhanh rồi mất hút giữa phố đông người qua lại, mái tóc đen xõa bay cất giấu những giọt ướt át nơi ánh mắt buồn, một cơn gió nhẹ làm lá lất phất rơi, báo hiệu Thu về.
Ngày cô quen anh cũng là một ngày đầu Thu, đến hôm nay đã là một năm.
Tôi gửi lại cây xương rồng cho mẹ mình, nói với bà và mọi người rằng tôi muốn lập nghiệp ở phía Nam, rằng đất Huế thật buồn tẻ và ít cơ hội….Tôi lên máy bay với tâm trạng hồi hộp, một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đón, em đang chờ đón, tôi nhớ em biết bao…
Em đón tôi ở sân bay, em thật rạng rỡ trong chiếc váy màu hồng phấn, mái tóc vàng mượt, em đẹp hơn xưa. Tôi ôm lấy em thật chặt, nước mắt như muốn trào ra vì vui mừng.
– Em xin lỗi, em nhớ anh lắm!
– Uh, anh ở đây rồi, anh yêu em nhiều lắm!
Tôi về nhà em, một căn nhà nhỏ ở quận 1, sơn toàn màu trắng, bày trí rất kiểu cách và có vẻ xa xỉ, em nói người ta mua cho em, nhưng bây giờ em biết em chỉ yêu mình tôi thôi, em và người đó đã chia tay, người ta tặng em căn nhà này.Tôi hơi tự ái, em nói tôi nên lập nghiệp ở đây vì em quen biết rất rộng rãi, chắc chắc em và tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…
Em đưa tôi đi dạo khắp Sài Gòn, đến những nổi tiếng nhất, những nơi đẹp nhất, tôi thật sự choáng ngợp với môi trường nơi đây, xa hoa và ồn ào, nhưng rồi sẽ quen thôi, như em vậy. Tôi thấy em quen biết rất nhiều trong giới thượng lưu ở đất Sài thành này, nhưng lúc nào em cũng quấn quit lấy tôi làm tôi thấy kiêu hãnh và an tâm hơn.
Sau một tháng tìm hiểu mảnh đất rộng lớn màu mỡ này, tôi đã có việc làm trong một công ty thiết kế lớn nhất nhì đất nước ở đây. Được một người bạn của em giới thiệu và nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã thích nghi với môi trường làm việc rất nhanh. Cuộc sống tưởng như không thể tốt hơn nữa, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc khi ở bên em, người con gái ở Huế cũng dần đi vào quên lãng…
Em nấu ăn rất ngon, em vẫn nhớ những món tôi thích, và chẳng gì bằng ăn những món mình thích do chính tay người yêu nấu cả. Tôi hay chở em đi dạo quanh ngoại ô mỗi cuối tuần. những lúc bận quá, tôi và em sẽ đi nhà hàng ăn uống với bạn bè của em (giờ cũng là bạn bè của tôi). Đôi lúc tôi thích lê la vỉa hè thành phố với em nhưng em không thích, em đã quá quen với cuộc sống thượng lưu nơi đây rồi. Mỗi lúc vậy tôi lại nhớ những ngày em còn bên tôi ở Huế, êm đềm, tôi nói với em thì em bảo
– “Anh ngố thật, Em cũng nhớ những ngày tháng êm đềm lúc xưa lắm, nhưng Huế buồn tẻ, chậm chạp, mình phải biết thích nghi mới vươn lên nổi chứ anh!”.
Đã gần một năm, thấy thời gian sao trôi nhanh quá, công việc của tôi ngày càng nhiều, tình cảm giữa tôi và em cũng đã qua giai đoạn mặn nồng, bây giờ chúng tôi giống như một cặp vợ chống đã cưới lâu lắm rồi, mặc dù em và tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn, tôi muốn ổn định tài chính của mình và công việc rồi mới lập gia đình, và tôi nghĩ em cũng vậy. Tôi biết em là của tôi, tôi sẽ không bao giờ mất em nữa, như thế này mãi mãi…
Một buổi trưa ở công ty, hôm nay tôi có một hợp đồng thiết kế hơi nhằn của một thương gia người Pháp gốc Việt, ông muốn một ngôi biệt thự thật đặc biệt, những ý tưởng có logic và trên hết là phải biết tận dụng tông màu xanh, thật sự rất hứng thú với chuyện này, tôi quyết định ở lại công ty và lang thang trên mạng tìm ý tưởng. Chợt nhớ lâu rồi không vào trang cá nhân của mình, tôi đăng nhập và thấy cuộc sống của bạn bè vẫn như thế, không có gì đặc biệt ngoài việc thỉnh thoảng có người than thở rằng con chó hay con mèo của họ vừa bị mất hay vừa đi nhổ răng. Và tất nhiên, không thiếu những lời than thở đau khổ vì tình.
Tôi thấy tên Linh. với hình đại diện là một bông hoa Bằng Lăng cách điệu màu tím trên nền xanh lá. Tôi vào trang blog của em…
“Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
Đỏ tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
Em ngây dại đặt tình yêu vào gió..
Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”
Lần truy cập cuối là vào ngày 12.8.2010. Nghĩa là gần một năm, gần một năm nay Linh không vào blog mà vẫn để dòng trạng thái đó. Rồi như chỉ đợi như thế, bỗng dưng ký ức với Linh lại hiện về rõ mồn một trong tôi, tôi bỗng thấy nhớ mái tóc đen bồng bềnh, ánh mắt buồn sâu thẳm. Hàng loạt câu hỏi cứ xẹt qua trong đầu …Bây giờ em đã có người yêu chưa? Hay em vẫn còn đợi một ngày tôi trở về? liệu em có làm gì đó dại dột không?…
Tôi nhớ, không biết bao lần tôi bật khóc vì nhớ Kiều, bên cạnh Linh…Tôi chợt nhớ những lần như thế, Linh quay mặt đi nơi khác, chỉ im lặng, tôi ôm lấy Linh, thân hình nhỏ bé gọn trong vòng tay tôi, nước mắt của tôi vẫn chảy…Tự nhiên lại muốn được ôm cái thân hình đó, ý nghĩ chợt lóe lên làm tôi thấy có lỗi với Kiều ghê ghớm. Tôi lại nhớ tiếng cười thoải mái của Linh, tiếng cười một thời cho tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời, sự tươi trẻ không khí, tiếng cười giòn tan, và đôi lúc Linh khóc khi tôi ngủ, tôi biết nhưng chẳng biết phải làm gì nên chỉ nằm lặng im như thế… vì dù sao, lúc đó, người tôi yêu vẫn là Kiều. Tôi thấy mình thật vô tâm.
Hình ảnh về em cứ thế chạy dọc, chạy ngang qua tâm trí tôi, như một đoạn phim quay chậm, lúc rõ ràng, lúc hư ảo. Thấy mình đang suy nghĩ quá đà, tôi đứng dậy đi pha một cốc café để lấy lại tỉnh táo. Nhìn dòng nước đen lỏng tràn xuống ly, bỗng tôi thấy café Huế kinh khủng, những giọt đen tuyền giọt xuống, từng giọt từng giọt như thế, thơm lừng và đậm đà. Từ khi vào đây tôi chưa bao giờ uống café vỉa hè, chỉ đi những quán café sang trọng hay đến bar với em, em bảo không thích sự phức tạp ở những chốn vỉa hè như vậy, tôi không nói gì, em là con gái, ngại những nơi như vậy cũng đúng thôi.
Nhìn bâng quơ qua cửa kính, gác tầm mắt lên dòng người qua lại, đông đúc, chen lấn, ngoài trời đang nắng, nắng vàng cả mắt, mỗi người dưới kia cứ mải mê chen lấn tìm cho mình một lối đi chỉ mong đến đích mình muốn, nếu giờ này, tôi không ở lại đây, thì tôi cũng như những người dưới kia thôi, lúc đó chắc không thể nghĩ thêm điều gì ngoài nóng nực, ngoài chen lấn, rồi lại có ai đó nhìn thấy tôi từ trên cao và nghĩ như tôi bây giờ. Đời vốn là một vòng tròn, từ khi bạn chưa sinh ra nó đã thế, nếu bạn không di chuyển thì sẽ bị đè chết dí, và lúc đó thì có muốn cũng không thể nhúc nhích được rồi…
Đường Sài Gòn ít có cây, lại hiếm thấy Bằng Lăng, sắc tím quen thuộc đó, có đi xa mới thấy nhớ những gì quen thuộc. Bỗng tôi muốn về thăm Huế, thăm gia đình, gặp lại người con gái đó xem em thế nào, cả cây xương rồng đó nữa…
Hai tháng, hợp đồng đã xong một ngôi biệt thự màu xanh trên một mô đất cao với hai lối mòn lót gạch đỏ, hoa, rất nhiều hoa, tôi đã tỏ ý muốn thêm vào đó một vài cây hoa Bằng Lăng để tạo bóng mát cho lối đi và ông ta tỏ ra rất thích thú với màu hoa tím trong những bức ảnh tôi trình bày. Tôi tự hỏi mình thích màu tím của hoa Bằng Lăng từ khi nào nhỉ, Linh cũng thích hoa Bằng Lăng, à không, chắc người Huế nào cũng vậy thôi.
Tôi muốn Kiều về Huế với tôi một chuyến, thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc miệt mài, Kiều bây giờ đang có một hợp đồng tổ chức sự kiện lớn cho một hãng thời trang nước ngoài muốn mở đại lý tại Việt Nam, em nói em bận nên không thể đi cùng tôi được, hơi buồn, nhưng không sao, tôi sẽ về một mình, cũng dễ dàng hơn để gặp Linh, thời gian này tôi thấy nhớ Linh hơi nhiều, đôi lần thử liên lạc nhưng số đó điện thoại đó đã không còn sử dụng. Tôi có hỏi thăm một vài người bạn thì biết Linh bây giờ đang làm chủ một quán café nào đó. Về Huế tôi sẽ tìm em, ngày đó, tôi vẫn chưa nói lời xin lỗi…
Về Huế, một ngày trời đẹp (với tôi), không mưa, nắng cũng không chói chang lắm, chưa bao giờ thấy Huế đẹp như thế, cũng có thể là do cảm giác xa quê lâu ngày. Hít một hơi đầy lồng ngực không khí trong lành nơi đây, khác hoàn toàn với Sài Gòn nhộn nhịp, ở đó tôi toàn phải mang khẩu trang mỗi lúc ra đường.
Dường như mẹ tôi già hơn một chút, từ lúc vào Sài Gòn đến nay tôi chỉ gọi hỏi thăm bà vài lần, luôn với lý do công việc quá bận rộn, mẹ cũng không giận tôi. Tôi lại thấy mình thật quá vô tâm…
Cây xương rồng đó chết rồi, mẹ bảo, mấy tháng mưa mẹ để nó ngoài trời mà quên mất, vì nó nhỏ quá, mà xương rồng, khi nhiều nước quá sẽ không sống được, bà có vẻ tiếc vì bà biết đó là do Linh tặng tôi, Linh có đến nhà tôi đôi lần và bà rất quý Linh. Tôi thì thấy không sao cả, chỉ là một cây xương rồng.
“Anh ve den nha roi, em o nha mot minh co buon khong?” – Tôi nhắn tin cho Kiều.
“Nho anh yeu lam, anh nghi ngoi di, chac anh met lam ha, nhanh nhanh ve voi em nhe”
Ngày đầu tiên, tôi chỉ nằm nhà nghỉ ngơi và hỏi thăm hàng xóm, mấy đứa bạn cũ biết tôi trở về gọi điện rủ đi chơi suốt ngày, nhưng tôi hẹn hôm sau, tôi đang rất nóng lòng muốn tìm gặp Linh.
Lại một buổi sáng thức dậy ở nhà, tôi thấy khoan khoái, hôm nay tôi sẽ tìm vài người bạn hỏi thăm về Linh. Chiếc xe của tôi mẹ tôi vẫn hay lau chùi nên trông không có gì có vẻ là “đã lâu không dùng” cả. Tôi ăn sáng và tìm đến quán café Green quen thuộc. Vẫn cách bày trí đó, nhưng hình như quán đã thay chủ, anh chàng đứng chỉ bảo nhân viên ở quầy chắc là chủ mới ở đây, và hình như café đã tăng giá. Tôi chọn đúng chiếc bàn mà cách đây một năm tôi và Linh đã ngồi. Gọi một ly café đen đá và nhìn từng giọt rơi xuống, đúng nhịp, đen, và hương thơm đặc trưng dễ gây nghiện của nó khiến tôi tỉnh táo và dễ chịu. Tôi nghắm cảnh phố phường trong lúc chờ café chảy hết, không đông đúc lắm, có lẽ tôi đang so sánh nó với Sài Gòn, thật khập khiễng, nhưng thật thanh bình. Những nhánh Bằng Lăng tím nhạt sắp hết mùa đang dần úa tàn trên cành, “khi Bằng Lăng phai màu tức là Bằng Lăng sắp rụng” – Linh đã từng nói bâng quơ như vậy, tôi thấy buồn cười, hoa nào sắp rụng cũng phải qua cái giai đoạn phai màu cả mà…
– Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé.
Giọng nói con gái làm tôi giật mình, quen quá, tôi quay đầu lại về phía phát ra tiếng nói quen thuộc đó… Là Linh, đúng là em rồi. tôi thấy dường như tất cả dây thần kinh của mình đang rung lên, cảm giác thật lạ lùng, em vẫn như xưa, mộc mạc, nhỏ nhắn, mái tóc dài đen mượt và đôi mắt buồn đang nhìn anh chàng chủ quán mỉm cười rạng rỡ, vẫn là nụ cười thoải mái đó…tim tôi đập rộn lên…
– Vâng! Thưa bà chủ, mọi mong muốn của em là mệnh lệnh đối với anh! – anh chàng đó nói to và đưa tay lên trán làm ra vẻ như đang chào cờ.
Một số người bật cười khi thấy hành động đó, em cũng cười, tự nhiên thấy em đẹp làm sao. Tôi bỗng thấy buồn, lẽ nào em đã có người yêu, Tôi quay mặt lại để em không thấy mình, tay mân mê ly café, tôi thấy mình lúng túng, không biết phải làm gì đây, tôi định sáng nay đi tìm em… Vậy là em nói thật, em cũng không buồn nhiều khi tôi rời bỏ em, và em cũng đã có người đàn ông có thể khiến em cười hạnh phúc. Tôi thấy trống rỗng, cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó rất quen thuộc, chẳng lẽ bao lâu nay tôi đã yêu em mà không hề biết? không thể nào, tôi cười, chỉ là dạo này tôi suy nghĩ và hy vọng hơi nhiều ở em mà thôi.
Mà em nói đúng. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, tôi có Kiều. chờ mình ở Sài Gòn, ở đó tôi sẽ quên đi Linh. Còn Linh đang có người yêu và đang rất hạnh phúc, nụ cười của em nói lên điều đó. Và, em cũng đã quên tôi, chắc thế rồi, ai lại đi nhớ một người như tôi cơ chứ, tôi đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi buồn rồi, tôi chưa bao giờ thực sự muốn biết em đã buồn ra sao, tôi chỉ biết rằng, em đã rất buồn.
Em đã đi cùng anh chàng đó, tôi nán lại một chút, tôi sợ sẽ đụng mặt em khi bước ra vào lúc này. Rồi tôi đứng dậy, bước ra, rất chậm, bỏ lại ly café chưa kịp khuấy đường. hương café vẫn thoang thoảng quanh đây. Khi bước ngang qua quầy tính tiền, một cô nhân viên dáng người nhỏ nhắn chạy lại đưa tôi một tấm card quảng cáo của quán. Bảo với tôi rằng “anh Quân bảo em đưa cái này cho anh!”. Tôi hơi ngạc nhiên, chắc thấy khách hàng tiềm năng nên muốn gây dựng quan hệ đây, tôi nghĩ thầm, bỏ tấm card vào ví rồi dắt xe ra khỏi quán.
Trời vẫn không thể mưa, những cơn gió nhè nhẹ đẩy những nhánh Bằng Lăng rung rinh, vô tình làm một vài cánh Bằng Lăng yếu ớt đau đớn lìa cành… Không có sự tiếc thương, hoa rụng rồi hoa mới sẽ nở lên, Trên nhánh Bằng Lăng đó, rồi sẽ lại rực rỡ một sắc tím triền miên, sắc tím của sự thủy chung… Lòng buồn rười rượi, tôi lang thanh khắp phố, qua những nơi tôi và Linh đã từng đi dạo, đùa vui, những nơi mà Linh đã nói những lời an ủi tôi, những lời nói tự dưng lại văng vẳng bên tai. Cây xương rồng đã chết, và tình yêu của em dành cho tôi cũng đã hết, tôi đã mất đi một người con gái đã từng hết lòng yêu tôi, đã bên tôi, cùng tôi vượt qua một thời gian tưởng chừng khó khăn, bàn tay em đã lau biết bao giọt nước mắt trên má tôi…Ôi! Tôi vô tâm quá, tưởng rằng mình đã nắm trong tay hạnh phúc cuộc đời, nào ngờ đâu người có tất cả là người mất rất nhiều….
Tôi lang thang một hồi nữa trước khi đến ga mua vé, tôi về sớm hơn, không muốn phải suy nghĩ như thế này hơn nữa, còn có Kiều đợi tôi ở đó, Kiều sẽ lại làm cho tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất… Tạm biệt Linh, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi đến em…
Người con gái bước vào quán café màu xanh, giật mình khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, chiếc xe mà một thời cô đã ngồi phía sau ôm lấy anh, lau những giọt nước mắt đau thương cho anh.
Cô lấy bình tĩnh bước vào, không quên liếc qua chiếc bàn quen đó, cô như ngừng thở, tấm lưng đó, vóc dáng đó, anh đã trở về. Nhưng để làm gì chứ, anh đang rất hạnh phúc, cô biết điều đó. Không nên để anh dằn vặt về mình nữa, cô nghĩ thế, ánh mắt buồn long lanh ngấn nước, cô lấy hết sức gồng mình nuốt những giọt nước đắng ngắt đó vào lòng, tiến về phía quầy tính tiền nói với anh chàng – người góp vốn mua lại quán café này với cô, và cũng là người duy nhất cô có thể chia sẻ nỗi buồn từ khi xa anh, nhưng cô không yêu người này. Tim cô vẫn đang rỉ máu vì nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai…
Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé. – Cô nói, hết sức bình tĩnh, cô biết anh đã nhận ra giọng nói của mình và đang quay sang nhìn mình, cô vui vì điều đó.
Cô cố gắng cười thật tươi, cô đã chờ đợi anh gọi tên cô, nhưng anh lại làm cô thất vọng… Cô quay ra khỏi quán thật nhanh chờ Quân, lòng buồn vô hạn, nước mắt đã suýt trào ra khỏi đôi mắt buồn sâu thẳm đó…
Quân đã nhận ra Nam – người mà Linh đã từng nhắc đến ngay khi anh ta vừa bước vào, cô cho anh xem rất nhiều hình của người này mà cô vẫn còn giữ, cô kể rất nhiều, đã khóc rất nhiều, anh thương cô rất nhiều.
Anh nhìn thấy cô, đoán được cô đã biết có sự hiện diện của “người quen”, đoán được cô đang nuốt nước mắt vào lòng, đoán được cô đang rất hoang mang, dáng vẻ cô chạy ra vội vàng làm anh rất buồn, anh không muốn cô phải đau khổ như thế.
Rút một tấm card ra và dặn dò một nhân viên của mình gì đó, anh chạy vụt theo người con gái đang sắp khóc ở ngoài kia….lòng chất chứa nỗi niềm…
Cô đã từng nói với anh: “Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi phải đánh mất những điều quen thuộc”
Tôi về lại Sài Gòn ngày hôm sau, mẹ tôi đã rất ngạc nhiên, tôi lại viện lý do công việc đột xuất…
Mở cửa ra, tôi bước vào nhà, uể oải, Kiều vẫn chưa về, chắc em cũng đang bận lắm, em quên cả điện thoại trên giường, tôi nắm lấy, tò mò, giữa tôi và em không có gì bí mật, kể cả chuyện tôi và Linh, em chỉ cười qua quýt rồi cũng quên béng đi, nhưng tôi chưa bao giờ xâm phạm đời tư của em, em đi với ai, làm việc với ai nếu muốn thì em sẽ nói với tôi, tôi mở khóa, rồi quán tính, nỗi tò mò mỗi khi bạn cầm máy một ai khác sẽ khiến bạn vào một nơi – Tin nhắn.
Một vài tin nhắn của một người tên là “sep bu”
– Thang Nam xin nghi phep ve que roi phai khong, o nha mot minh buon khong cung? qua nha anh nhe, lau roi khong gap em.
– Di an trua nhe
– Nho cung qua di.
Mắt tôi như hoa lên, tai ù đi, nhìn kỹ thì đây là số của sếp tôi, người mà em đã giới thiệu với tôi là “một người bạn thân của em, anh ấy sẽ giúp đỡ anh làm quen với công việc ở đây, tụi em thân nhau lắm.”
Chẳng nhẽ em đã lừa dối tôi, không tin vào mắt mình nữa, tôi và em, quấn quýt lắm cơ mà. Lồng ngực tôi như muốn vỡ tung ra, tôi đã ảo tưởng, rằng em là của riêng tôi, chỉ mình tôi thôi, rằng em bôn ba ngần ấy thời gian và đã nhận ra chỉ có tôi là yêu em nhiều nhất, rằng……Ôi, cuộc đời này, trớ trêu quá. Đợi chờ một người đã lạc lối…
Có tiếng xe dừng ngoài kia, tôi chạy ra cửa sổ hé nhìn ra, xe của “sếp” tôi, xe của “bạn thân” em…Em bước ra, tươi cười vẫy chào “người bạn thân”, em vẫn chưa biết tôi đã về, tôi đặt máy của em trên kệ tủ, nằm lên giường, mệt mỏi. Em ngạc nhiên khi thấy tôi đã về, hơi bối rối nhưng rồi em cười thật tươi, nụ cười khiến tôi say đắm đến mù quáng, giờ đây sao trở nên gượng gạo đến thế, tôi lại nhớ đến nụ cười nhẹ nhàng của Linh…
– Anh về sao không gọi trước cho em vậy anh yêu? Sao về sớm vậy?- em ôm lấy tôi nũng nịu – Anh có mệt không, em pha nước chanh nhé?
– Anh hơi mệt, để anh nằm nghỉ một lát!
– Uh! Vậy anh nghỉ nhé, tối nay em có hẹn với mấy con bạn, nhớ anh quá cơ !
– Uh! Anh cũng nhớ em!
Tôi thức dậy khoảng 9h tối, em đã đi, trên bàn còn cốc nước chanh em pha sẵn, đầu óc tôi trống rỗng cực độ. Tôi ra khỏi nhà và đi lang thang, phố đã lên đèn, nước mắt đã ngân ngấn, tôi buồn, rất buồn, vậy là tôi đã mất, mất quá nhiều, bấy lâu nay là một sống hoàn hảo em vẽ nên cho tôi bằng thứ chất liệu xa hoa đẹp đẽ của riêng em … Tôi nhớ Linh, nhớ những điều mộc mạc, nhớ làn da mịn màng, mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt buồn sâu thẳm, nhớ sự im lặng quan tâm rất riêng của Linh…
“Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu” – tiếng một gã say phát lên trong một đám đông đang nhậu trong một quán nhậu gần đó làm tôi chú ý, một tràng cười lớn cất lên kèm theo những tiếng cụng ly làm tôi ngẩn ngơ giây lát.
Tôi lôi tấm card từ trong ví ra, trên đó có in số máy của em và của anh chàng đó, đằng sau tấm card còn một dòng chữ. “Hãy gọi cho Linh, nếu anh chưa tìm thấy một nửa thật sự của mình.”
Tôi ngạc nhiên, hồi hộp mở máy lên và bấm số em…
Hình ảnh những ngọn đèn đường vàng vọt hắt lên những nhành hoa tím trong đêm hiện lên trong tôi, dường như có gì đó đang nhen nhóm lên trong tôi, một điều gì đó, đang chờ đợi tôi ở đâu đó, và một điều gì đó đã vừa lụi tàn trong niềm tin mãnh liệt của tôi…
Tim tôi, lại lỡ một nhịp…
Cũng lúc này, cách đó hơn 1000 cây số, cô gái đang vẫy nhẹ những giọt nước trong vắt lên những cây xương rồng trên ban công, mắt bỗng hướng về phía những ánh đèn đường đang rọi lên những cành Bằng Lăng sắp rụng, rồi sẽ đến mùa mới, cô nghĩ vậy và mỉm cười…